Altri brani di Ronboogz
Descrizione
Editore musicale: MaiDao Music
Paroliere del compositore: Nguyễn Quốc Việt
Testo e traduzione
Originale
Khi thơ bé lúc anh trèo lên đầu lao, cô ta đứng dưới gốc cây phong bầu bàng.
Anh ta nói phía xa xa nơi tàu hàng, nơi những ước mơ trong ta đang bầu bàng.
Hai ta sống đôi khi cũng chẳng cần gì, vì hai ta vốn không phải con yêu cầu toàn.
Nên khi lớn ta không còn phải lâm ly, và hai đứa nhóc chưa bao giờ phải đầu hàng.
Chỉ cần nhiều đó thôi, sau khi cơn gió trôi, chớp mắt cũng đã ba năm rồi.
Khi đồng tiền ngõ lời, giữa thành thị đông người, ký ức cũng đã xa xây rồi.
Trên tay bao hóa đơn, sau bao năm khá hơn, nhưng vẫn thiếu điều gì?
-Cuộc sống vẫn thiếu nhiều vì. . . -là vì ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai?
Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé. Ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn điều gì để lại ngoài đất cát?
Cô ta lướt những ngón tay trên mặt đàn, cô lấp lánh như bao nhiêu ánh đèn đường.
Bao năm tháng chỉ có âm thanh làm bạn, cho bao gã trai kia đi theo thèm thuồng.
Anh ta đứng đi nhanh trong bàn tiệc, anh ta nói không muốn ai làm phiền.
Anh ta ngó ra xa nơi đoàn thuyền, khi bóng tối giờ đây đang tàn cuồng.
Chỉ cần nhiều đó thôi, sau khi cơn gió trôi, chớp mắt cũng đã ba năm rồi.
Khi đồng tiền ngõ lời, giữa thành thị đông người, ký ức cũng đã xa xây rồi. Trên tay bao hóa đơn, sau bao năm khá hơn, nhưng vẫn thiếu điều gì?
-Cuộc sống vẫn thiếu nhiều vì. . . -là vì ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai?
Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé. Ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn -điều gì để lại ngoài đất cát? -. . .
Tháng vẫn thế qua mau, vẫn thế dừng lại. Ở nơi ta xa nhau, nếu có gặp lại, thì xin em đứng yên, xin em đừng ngại.
Khô rơi đầy hứa trên con đường dài, vì ta luôn cô đơn, ta luôn quên phiền.
Vì ta thương nhau hơn, hơn cả đồng tiền. Hãy để đôi nhóc trong ta ở lại.
Vì ta chưa lớn bao giờ.
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai? Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé.
Ai? Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn điều gì để lại ngoài đất cát? Ai?
Traduzione italiana
Quando era bambino, quando saliva in cima alla lancia, lei stava sotto l'acero.
Ha detto in lontananza, dove c'è il treno merci, dove svolazzano i nostri sogni.
A volte non abbiamo bisogno di nulla per vivere, perché non siamo perfezionisti.
Così, quando cresciamo, non dobbiamo più attraversare la separazione, e i due ragazzi non hanno mai dovuto arrendersi.
Solo che, passato il vento, in un batter d'occhio, saranno passati tre anni.
Quando il denaro fa soldi, in una città affollata, i ricordi sono ormai lontani.
Tanti conti in mano, dopo tanti anni di miglioramento, ma cosa manca ancora?
-La vita non ha ancora molte ragioni. . . -Per chi?
Quindi non dimenticatevi a vicenda, perché questa vita spesso fa così. Chi?
Dove dovrei tenere questo dolce posto? Non sono più mio figlio. Chi?
Quindi non dimenticatevi l'un l'altro, perché non dobbiamo temere la perdita nella nostra vita. Chi?
Il giorno in cui saremo sepolti così profondamente, cosa resterà dietro oltre alla sabbia?
Fece scorrere le dita sul pianoforte, scintillava come tanti lampioni.
Per molti anni ho avuto solo il suono a farmi compagnia, facendomi seguire avidamente da quei ragazzi.
Si alzò e si avvicinò velocemente al tavolo del banchetto, disse che non voleva che nessuno lo disturbasse.
Guardò in lontananza la flotta di navi, mentre l'oscurità ormai infuriava.
Solo che, passato il vento, in un batter d'occhio, saranno passati tre anni.
Quando il denaro fa soldi, in una città affollata, i ricordi sono ormai lontani. Tanti conti in mano, dopo tanti anni di miglioramento, ma cosa manca ancora?
-La vita non ha ancora molte ragioni. . . -Per chi?
Quindi non dimenticatevi a vicenda, perché questa vita spesso fa così. Chi?
Dove dovrei tenere questo dolce posto? Non sono più mio figlio. Chi?
Quindi non dimenticatevi l'un l'altro, perché non dobbiamo temere la perdita nella nostra vita. Chi?
Il giorno in cui fui sepolto così in profondità, cosa rimase dietro se non la sabbia? -. . .
Il mese passò ancora velocemente, ancora si fermò. Nel luogo dove siamo lontani, se ci rincontreremo, per favore resta fermo, per favore non essere timido.
L'aridità è piena di promesse sulla lunga strada, perché siamo sempre soli, dimentichiamo sempre i nostri problemi.
Perché ci amiamo più dei soldi. Lasciamo che i marmocchi che sono dentro di noi restino.
Perché non sono mai cresciuto.
Quindi non dimenticatevi a vicenda, perché questa vita spesso fa così. Chi? Dove dovrei tenere questo dolce posto? Non sono più mio figlio.
Chi? Quindi non dimenticatevi l'un l'altro, perché non dobbiamo temere la perdita nella nostra vita. Chi?
Il giorno in cui saremo sepolti così profondamente, cosa resterà dietro oltre alla sabbia? Chi?