Altri brani di SIXTYUPTOWN
Descrizione
anhtunglenpho: l'album
Voce: SIXTYUPTOWN
Produttore, cantante: luskii
Arrangiatore discografico, compositore Paroliere: Bùi Danh Tùng
Testo e traduzione
Originale
. . . Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
-Life's been moving fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh.
Hai năm anh chọn đi theo con đường ngày chưa một lần nhà phanh.
Anh vẫn đang bận trốn chạy những nỗi sợ ở trong sâu thẳm.
Anh nhớ mùa hoa đồng nội, nụ cười của mẹ và màu lá xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, mẹ à!
Con biết là con còn hư và con không hay nghe lời mẹ.
Thời gian là thứ đáng sợ, không biết mẹ có thấy trong vành khi thấy những sợi tóc bạc thay thế cho màu tóc xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, chị à!
Tùng biết là chị cũng rất buồn khi gia đình mình như vậy.
Chị còn nhớ những ngày bé, though we used to fight, chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng như là người mẹ thứ hai.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, bố ơi! Đã được một năm từ lần cuối bố con nói chuyện.
Con biết bố biết bố sai vì những gì mà bố đã làm, nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật -vì bố dạy con không được tham lam ạ. -Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you -here with me. Life's been moving fast. -Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à.
Ta đã không nói chuyện cũng được hai năm, nhưng giờ xung quanh em là những tiếng cười, những người bạn thật sự thương em và một người nắm tay em đến cuối và có thể khi em già. Và người đấy không phải là anh.
Anh cũng vui khi em nhận ra người đấy chưa bao giờ là anh. Anh quá trẻ con để yêu, anh lao vào những thứ siêu nhanh.
Ai yêu anh rồi sẽ ghét bởi vì anh ghét những người yêu anh.
Tại sao cuộc sống lại buồn qua lăng kính của người trưởng thành?
Tại sao mà khi ta lớn, ta chỉ muốn được làm trẻ ranh?
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội như đứa trẻ sau xe của bố, rồi Bà Thảo thì xiên nướng, ngồi Phố Cổ uống trà chanh.
Đi một vòng Hà Nội với anh, một vòng để nàng nhận ra là Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh.
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười vì những ngày tháng hồi ta còn rảnh. Có lẽ ta đã kết thúc vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh.
Bố ơi, có lẽ con và bố thì cũng rất giống, giống trong việc giỏi phá và giống trong việc giỏi làm thất vọng. Giống trong việc ái kỷ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Biết nhìn xa trông rộng nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong.
Con mong là con sẽ lớn và rồi con sẽ trưởng thành.
Và nếu lúc đó chưa quá muộn thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện về những ước mơ, về những hối hận và có thể là lời xin lỗi.
Nói câu này trớ trêu nhưng con mong bố con mình còn duyên.
Mẹ à, có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống, giống trong cả cách nghĩ, cách sống cho dù có lúc bất đồng.
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao để tự làm mình thất vọng.
Con biết mẹ đang rất gồng vì công việc vẫn còn đang chất chồng.
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ, sao mẹ nhẹ nhàng với con? Mẹ vẫn dạy con phải thương người nên điều đấy dễ dàng với con.
Xuân, hạ, thu, đông rồi lần nữa lại trong xuân.
Tuổi già của mẹ đang đến và con chỉ mong thành công -con đến sớm hơn.
-Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
Life's been moving -fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh, Tùng ơi!
Tao cảm ơn mày vì đã yêu âm nhạc như này, Tùng ơi.
Tao cảm ơn mày vì đã luôn cố gắng mỗi ngày, Tùng ơi. Cảm ơn mày có móng tay nhọn vì vỏ quýt dày, Tùng ơi.
Vì Tùng ơi, vì Tùng ơi, vì Tùng ơi!
Tao biết mày cố rất nhiều để có được ngày hôm nay, Tùng ơi. Tao biết là mày kiên nhẫn vì nó không xảy ra ngay, Tùng ơi.
Nhưng tao biết là dù phải chết thì mày sẽ luôn hăng say, Tùng ơi.
Và có lẽ là điều tệ nhất không phải là chết, mà đó là trước khi chết ta nhận ra ta chưa bao giờ sống.
Và đó là lúc nhận ra cả đời người sắp đổ thành sông.
Và đó là lúc nhận ra nếu cố hơn nữa thì đã thành công. Và tao không biết là ai muốn thế, nhưng tao thì không.
Tao muốn quyết định số phận của mình, không trôi như bao ni lông.
Tao có một vài anh em và những hoài bão ở Phạm Huy Thông.
Giờ xe tôi bơm đầy xăng, ngồi ghế sau trống, mấy bạn đi -không? -Baby, do you know that I need you here?
Một giờ hai mươi lăm, hai bảy tháng ba, hai không hai lăm.
Yên Phụ,
Trúc Bạch,
Quận Ba Đình, Hà Nội. Anh Tùng F.
Traduzione italiana
. . . La vita si sta muovendo velocemente.
Tesoro, sai che ho bisogno di te qui?
Tesoro, lo sai?
Ho bisogno di te qui con me.
-La vita si sta muovendo velocemente. -Tutto cambia così velocemente.
Per due anni ha scelto di seguire lo stesso percorso che non si è mai fermato.
È ancora impegnato a scappare dalle sue paure più profonde.
Mi manca la stagione dei fiori nei campi, il sorriso di mia madre e il colore delle foglie verdi.
Tutto cambia così velocemente, mamma!
Lo so, sono ancora cattivo e non ti ascolto spesso.
Il tempo è una cosa spaventosa, non so se mia madre vedeva nei suoi occhi quando vedeva i capelli argento sostituire quelli blu.
Tutto cambia così in fretta, sorella!
Tung sa che anche lei è molto triste per il fatto che la sua famiglia sia così.
Ricorda ancora la sua infanzia, anche se litigavamo, si prendeva ancora cura di Tung come una seconda madre.
Tutto cambia così in fretta, papà! È passato un anno dall'ultima volta che tuo padre ha parlato.
So che sai che hai torto a causa di quello che hai fatto, ma non chiederò la verità, perché mi hai insegnato a non essere avido. -La vita si sta muovendo velocemente.
Tesoro, sai che ho bisogno di te qui?
Tesoro, lo sai?
Ho bisogno di te, qui con me. La vita si sta muovendo velocemente. -E tutto cambia così in fretta, tesoro.
Non ci parliamo da due anni, ma ora sei circondato da risate, da amici che ti amano davvero e da qualcuno che ti tiene per mano fino alla fine e magari anche quando sarai vecchio. E quella persona non sei tu.
Sono anche felice quando ti rendi conto che quella persona non sono mai stata io. È troppo infantile per amare, si precipita nelle cose molto velocemente.
Chi ti ama ti odierà perché tu odi chi ti ama.
Perché la vita è triste attraverso la lente degli adulti?
Perché quando cresciamo vogliamo solo essere bambini?
Voglio solo andare in giro per Hanoi come un bambino dietro l'auto di suo padre, poi la signora Thao griglia gli spiedini e si siede nel quartiere vecchio a bere tè al limone.
Fai un giro per Hanoi con lui, un giro per farle capire che Phan Dinh Phung è ancora verde.
E forse ci siederemo e rideremo dei giorni in cui eravamo liberi. Forse l'abbiamo concluso perché volevamo che iniziasse così velocemente.
Papà, forse io e te siamo molto simili, simili nell'essere bravi a rompere le cose e simili nell'essere bravi a deludere. Come essere narcisisti e pensare solo a te stesso.
Saper guardare lontano, ma non saper guardare dentro di sé.
Spero che crescerò e poi diventerò adulto.
E se non sarà troppo tardi ci siederemo e parleremo di sogni, rimpianti e forse di scuse.
È ironico dirlo, ma spero che io e nostro padre siamo ancora innamorati.
Mamma, forse io e te siamo molto simili, simili nel nostro modo di pensare e di vivere anche se a volte non siamo d'accordo.
Simile nel fissare grandi aspettative per deludere te stesso.
So che la mamma è molto stressata perché il lavoro si sta ancora accumulando.
Questa vita non è gentile con te, perché sei gentile con me? La mamma mi ha sempre insegnato ad amare le persone, quindi per me è facile.
Primavera, estate, autunno, inverno e poi ancora primavera.
La vecchiaia di mamma si avvicina e spero solo nel successo: arrivo prima.
-Tesoro, sai che ho bisogno di te qui?
Tesoro, lo sai?
Ho bisogno di te qui con me.
La vita si è mossa velocemente. -Tutto cambia così velocemente, Tung!
Grazie per amare la musica come questa, Tung.
Ti ringrazio per averci provato ogni giorno, Tung. Grazie per le tue unghie affilate e la spessa buccia di mandarino, Tung.
Perché Tung, perché Tung, perché Tung!
So che hai fatto di tutto per arrivare dove sei oggi, Tung. So che sei paziente perché non succede subito, Tung.
Ma so che anche se dovessi morire, sarai sempre entusiasta, Tung.
E forse la cosa peggiore non è la morte, ma la consapevolezza prima della morte di non aver mai vissuto.
Ed è stato allora che ho capito che tutta la mia vita stava per trasformarsi in un fiume.
Ed è stato allora che ho capito che se mi fossi sforzato di più, ci sarei riuscito. E non so chi lo voglia, ma io no.
Voglio decidere il mio destino, non andare alla deriva come un sacchetto di plastica.
Ho alcuni fratelli e ambizioni a Pham Huy Thong.
Adesso la mia macchina è piena di benzina, il sedile posteriore è vuoto, voi ragazzi andate - no? -Tesoro, sai che ho bisogno di te qui?
Venticinque uno, ventisette marzo, due zero venticinque.
Yen Phu,
Truc Bach,
Distretto di Ba Dinh, Hanoi. Il signor Tung F.