Altri brani di SOOBIN
Descrizione
Compositore: Vũ Đức Thiện
Produttore: 2pillz
Testo e traduzione
Originale
Em đang như có xóa đi những kỷ niệm của chúng ta.
Còn gì để lại sau năm tháng hẹn hò?
Hoa phong lan đã úa theo giấc mơ anh trồng sau nhà.
Mùa đông năm ấy chắc sẽ không còn.
Ngày ấy, khi anh gặp em còn đang bé xinh, ngây ngô và hồn nhiên.
Trà đá lang thang Hồ Tây, em có nhớ không?
Rồi cùng ngày ấy, nhưng bây giờ đây chỉ còn mỗi anh trên tay dòng tin nhắn "Sẽ quên em anh thôi".
. . . Vết nước mắt trên khuôn mặt cười, gió vẫn rít lên theo tiếng hôì.
Cố lên quá lâu cho một người, phải làm sao để anh làm quen những thứ mới?
Nếu trước mắt là áng mây dài, thì anh đã kéo vào cho cuộc đời anh kết thúc ở đây.
Nỗi nhớ về em đi theo thời gian, góc đó lâu không còn rộn ràng.
Em thích trồng cây, tưới mát càng ngày, anh yêu một thứ thuộc về nàng.
Anh chỉ là vẫn giống gã khờ ngồi ôm giấc mơ về em. Vài năm cũng sẽ qua, chắc không được.
Ngày ấy, khi ta gặp nhau ở nơi phố xưa, cơn mưa chợt ùa tới.
Chạy trú, vẫn nắm chặt tay, em có nhớ không?
Rồi cùng ngày ấy, nhưng bây giờ đây anh đã cất đi trong tim dòng tin nhắn "Sẽ quên em nhanh thôi".
Vết nước mắt trên khuôn mặt cười, gió vẫn rít lên theo tiếng hôì.
Cố lên quá lâu cho một người, phải làm sao để anh làm quen những thứ mới?
Nếu trước mắt là áng mây dài, thì anh đã kéo vào cho cuộc đời anh kết thúc ở đây.
Anh rất tiếc!
Traduzione italiana
È come se stessi cancellando i nostri ricordi.
Cosa resta dopo cinque mesi insieme?
Le orchidee sono appassite secondo il sogno che aveva piantato dietro casa.
Probabilmente quell’inverno non esisterà più.
Quel giorno, quando ti ho incontrato, eri ancora una bambina bella, ingenua e innocente.
Tè freddo in giro per il Lago dell'Ovest, ricordi?
Poi quello stesso giorno, ma ora ho in mano solo il messaggio "Ti dimenticherò".
. . . Macchie di lacrime sul volto sorridente, il vento fischia ancora con il suono delle grida.
Mi sono sforzato per così tanto tempo per una persona, cosa dovrei fare per aiutarla ad abituarsi a cose nuove?
Se ci fosse stata una lunga nuvola davanti a lui, l'avrebbe attirata affinché la sua vita finisse qui.
I tuoi ricordi se ne vanno col tempo, quell'angolo non è più movimentato.
Ti piace piantare alberi e annaffiarli sempre di più, amo qualcosa in lei.
Sono ancora come uno stupido seduto a sognarti. Passerà qualche anno, probabilmente no.
Quel giorno, quando ci siamo incontrati nella città vecchia, è arrivata all'improvviso la pioggia.
Scappando, tenendoci ancora per mano, ricordi?
Poi quello stesso giorno, ma ora ho messo nel cuore il messaggio "Ti dimenticherò presto".
Macchie di lacrime sul volto sorridente, il vento fischia ancora con il suono delle grida.
Mi sono sforzato per così tanto tempo per una persona, cosa dovrei fare per aiutarla ad abituarsi a cose nuove?
Se ci fosse stata una lunga nuvola davanti a lui, l'avrebbe attirata affinché la sua vita finisse qui.
Mi dispiace tanto!